|
THÁI CHÂU
Anh kể: “Tôi mê giọng ca của cậu Hùng Cường. Lúc đó ông là một ngôi sao, vừa ca được tân nhạc, ông c̣n đóng phim, diễn kịch, hát cải lương. Tôi không dám thố lộ với ba mẹ ước mơ làm ca sĩ, nhưng nuôi trong ḷng niềm tin là ḿnh sẽ đi hát tân nhạc. Mùa hè năm 1966, tôi ra Vũng Tàu, ban ngày phụ giúp ba mẹ một vài công việc của đoàn hát, ban đêm tôi t́m đến quán cà phê nhạc nơi có nhạc sĩ Nguyễn Đ́nh Nghĩa (thổi sáo) và Trần Xuân Ngă (violon) làm việc để nghe các ca sĩ biểu diễn. Ở quán này có giờ dành cho khán giả lên hát như phong trào Hát với nhau ngày nay. Tôi đăng kư lên hát, đêm đó có ba mẹ tôi đi xem và tôi đă hát ca khúc Lần đầu cũng như lần cuối (Minh Kỳ) mà cậu Hùng Cường thường hát. Không ngờ đêm đó hai nhạc sĩ Nguyễn Đ́nh Nghĩa và Trần Xuân Ngă đă chính thức đề nghị tôi tham gia biểu diễn tại quán cà phê của hai anh. Năm 1969, tôi vừa đi học vừa tham gia biểu diễn tại pḥng trà Đệ nhất khách sạn do chị Mai Lệ Huyền làm giám đốc. Một đêm, t́nh cờ chú Trần Văn Trạch (em của GS-TS Trần Văn Khê) đến nghe hát, ông ngỏ ư giới thiệu tôi về ban nhạc Shortgun của nhạc sĩ Ngọc Chánh. Tôi mừng c̣n hơn ai cho vàng v́ ban nhạc này đang rất nổi tiếng, nhiều danh ca đă cộng tác và nhiều mầm non ca sĩ đă thành danh từ ban nhạc này. Sau giải phóng, trong những ngày đến các vùng biên giới phục vụ thanh niên xung phong, tôi và chị Thanh Tuyền, Phương Hồng Quế có ca vọng cổ. Hồi đó, tôi ca bài Cây sáo trúc, được thanh niên xung phong yêu thích lắm. Khi tôi về đoàn kịch nói Kim Cương, khán giả cũng rất thích tôi với những ca khúc như T́nh đất đỏ miền Đông, Anh ở đầu sông em cuối sông...”. Thái Châu không quên những lần khiến anh nản ḷng định rút lui khỏi làng văn nghệ, là khi phải sống trong môi trường ca sĩ trẻ bị o ép, các ngôi sao chà đạp lên nhau để tiến thân. Anh kể: “Tôi về ban nhạc Ngọc Chánh, bao giờ cũng là người hát sau cùng. Bầu sô có dặn hát 8 giờ 30 nhưng măi đến 10 giờ tôi mới được ra sân khấu. Đêm nào cũng vậy, đến lúc tôi hát thường chỉ c̣n khoảng 10 khán giả ngồi xem. Về nhà tôi mất ngủ, nằm khóc ướt cả gối. Tôi đâu dám kể cho ba má tôi biết, bởi mang tiếng con nghệ sĩ Kim Nên mà bị ăn hiếp th́ nhục lắm. Tôi tự dặn ḷng phải hát cho thật hay, tạo được tên tuổi th́ không sợ ai ăn hiếp. Và tôi đă bền bỉ, chịu đựng. Má tôi tuy hoạt động ở ngành cổ nhạc nhưng có nhiều kinh nghiệm biểu diễn, bà vẫn an ủi, động viên tôi “hăy đi lên bằng chính tài năng của ḿnh”. Và Thái Châu đă tạo dấu ấn qua nhiều ca khúc dành riêng cho anh. Anh tự hào về điều này, v́ hầu hết các ca khúc đó anh là người hát đầu tiên. Điển h́nh như: Tôi đưa em sang sông (Y Vũ), T́nh như mây khói, T́nh chết theo mùa đông (Lam Phương), Linh hồn tượng đá (Mai Bích Dung), Bài thánh ca buồn (Nguyễn Vũ)... Sau giải phóng, anh là người đầu tiên hát những ca khúc mang chủ đề “hương” của nhạc sĩ Vũ Hoàng như: Hương t́nh yêu, Hương tràm, Hương quê... và bài Phượng Hồng. Năm 1991, anh được mẹ bảo lănh sang Canada định cư, cuộc đời ca hát lại rẽ sang một trang mới đầy cam go. Anh cười: “Ở đâu th́ ḿnh cũng là một ca sĩ, hát phục vụ cộng đồng bằng những ca khúc về t́nh yêu”. Thái Châu không quên những gian nan vất vả trong nghề. Những lúc quá nản ḷng, anh đă tự an ủi hăy yêu lấy nghề để sống. Ở hải ngoại, lịch diễn không nhiều v́ cuối tuần mới có sô, chưa kể đến các điểm diễn quá xa, chi phí đi lại, ăn ở rất tốn kém. Nhưng “đă mang lấy nghiệp vào thân”, anh không ngại trời đông tuyết lạnh, hoặc phải ngủ vùi ở sân bay để được gặp khán giả kiều bào. Thái Châu kể: “Tôi đă từng đứng chung sân khấu biểu diễn với Mỹ Tâm, Thu Minh, Đoan Trang... tại Mỹ. Khi tôi về Việt Nam, được cho phép biểu diễn, khán giả vẫn dành cho tôi nhiều t́nh cảm, dù bên cạnh tôi đang có rất nhiều bạn trẻ hát thành công ḍng nhạc trữ t́nh, tiền chiến. Tôi tự nguyện với ḷng: Sẽ dừng lại đúng lúc, không để khán giả chán ḿnh”. Đêm 15-7, trong chương tŕnh Những ca khúc vượt thời gian (Nhà hát TP) ca sĩ Thái Châu đă tŕnh bày hai ca khúc gắn liền với tên tuổi của anh Ông lái đ̣ (Hiếu Nghĩa) và Xóm đêm (Phạm Đ́nh Chương). Nhiều khán giả trung niên đă rất xúc động khi nghe lại tiếng hát của Thái Châu với hai ca khúc này. Vẫn chất giọng trầm ấm, cách xử lư dạt dào t́nh cảm, Thái Châu đă đưa người nghe về lại với những miền kư ức thật đẹp của ngày xưa. Thái Châu cho biết anh có 3 người con, tất cả đều định cư ở nước ngoài. Cả 3 không ai nuôi ư định theo nghề ca sĩ. Anh cười: “Tôi không có người nối nghiệp, nhưng tôi biết các con tôi bao giờ cũng tự hào về quá tŕnh phấn đấu không nghỉ của bố chúng. Tôi muốn các con tôi ăn học thành tài, về góp phần xây dựng đất nước. Tôi đang chuẩn bị thực hiện một album CD phát hành tại quê nhà, trong đó có nhiều ca khúc mới sáng tác và các bài hát đă gắn liền với tên tuổi của tôi. Sau này, khi không c̣n thích hợp để tham gia biểu diễn, tôi sẽ tổ chức một live show giă từ sân khấu, ví như cầu thủ giă từ sân cỏ”. |