|
HOÀNG OANH
TÂM T̀NH CỦA HOÀNG OANH Tôi sinh trưởng tại miền Nam, quê tôi tỉnh Mỹ Tho trồng nhiều dừa nên cũng gọi là tỉnh dừa. Năm lên 11 tuổi tôi học đệ thất trường Gia Long, tôi có mấy “cô bé” bạn học người Huế. Không thân lắm nhưng tôi để ư đến giọng nói “trọ trẹ”. Lần đầu tiên tiếp xúc với bạn mới, phải để ư lắng tai nghe mới hiểu được bạn tôi đang nói ǵ. Nhưng đến khi các “cô bé’” xúm lại nói chuyện với nhau th́ tôi đành chịu, không làm sao xen vô câu chuyện với họ được. Năm lên đệ tam, tôi có thêm mấy người bạn miền Trung khác. Tuy quen lần với giọng Huế lơ lớ, nhưng thú thật khi bạn tôi lên trả bài, tôi nghe tiếng được tiếng mất. Qua bạn bè cùng lớp, bắt đầu biết đôi chút về miền Trung, về Huế, tôi tưởng tượng nững cô gái ngoài kia với mái tóc thề xơa bờ vai trong một thành phố thơ mộng, cổ kính. Bao nhiêu đó đă kích thích trí ṭ ṃ của tôi về xứ Huế với tâm t́nh lắng sâu nhưng nhậy cảm của những cô gái Huế. Bạn bè tôi thường tả là Huế đẹp, Huế thơ. Tôi thích hát những bạn có âm hưởng miền Trung. Không những thích, tôi thấy h́nh như có ǵ hợp với tâm hồn ḿnh lúc đó. Những bài ca Huế tôi hát dễ dàng, hồn nhạc thấm vào hồn tôi tự nhiên mà tôi không nhận ra. Cơ hội tốt lành đă đến khi hăng đĩa Việt Nam mời tôi thu băng bài “Ai Ra Xứ Huế” của Duy Khánh. Tôi nhận lời ngay, không do dự. Dường như với tuổi trẻ mộng mơ, trong ḷng tôi có sẵn cảm t́nh với Huế, hôm đó tôi hát “Ai Ra Xứ Huế” với tâm hồn ḿnh, với ḷng tha thiết, mến yêu như một ca sĩ hát cho quê hương chôn nhau cắt rún. Anh Duy Khánh nghe xong rất vui thích v́ theo lời anh tôi diễn tả đúng lời nhạc, ư nhạc anh muốn gởi gắm cho thành phố thân yêu anh vừa từ giă. Anh Duy Khánh nhường tôi thâu bản nhạc này, một hân hạnh đối với tôi, cô nữ sinh đang tập tễnh vào ngưỡng cửa “nghiệp cầm ca”. Đĩa hát thâu băng đầu tiên của tôi được phổ biến, được nhiều thính giả gởi lời khen ngợi, khuyến khích, cô nữ-sinh-ca-sĩ có mặt với sân khấu kể từ “buổi đầu lưu luyến”. Không bao giờ tôi quên được hôm đó, ngày 6 tháng 11 năm 1964 tại pḥng thâu băng đường Vơ Duy Nguy (Chợ Cũ); trong lúc tôi đang “dợt” với ban nhạc của nhạc sư Nghiêm Phú Phi, nhà văn Lê Thanh Thái chụp mấy “bô” h́nh tặng tôi kèm theo bài thơ lâu ngày tôi quên tuốt luốt, chỉ c̣n nhớ được mỗi hai câu: “Vượt núi tiếng ḥ ra xứ Huế… Cũng vào năm đó tôi được mời đi tŕnh diễn đại nhạc hội ở Huế. C̣n ǵ vui hơn, c̣n ǵ thỏa thích hơn, tôi nhận lời liền, mặc dù lúc ấy tôi rất bận rộn chuyện học hành thi cử liên miên. Chương tŕnh lưu diễn gồm cả Đà Nẵng, Qui Nhơn, nhưng tôi chỉ nôn nao chờ đợi chuyến đi Huế, thành phố tôi biết nhiều bằng tưởng tượng của tuổi trẻ mới lớn lên. Trong đoàn lưu diễn có chị Bạch Yến và Phương Dung. Chúng tôi không đi một ḿnh mà có má đi theo. Việc này đă tạo cơ hội cho một số bạn bè lớn tuổi trong nghề thích vui đùa, chọc phá hay chế nhạo. Họ đùa nghịch dỡn chơi bằng cách thêm vào chữ “má” trước tên ca sĩ. C̣n nhỏ, chưa quen với lối đùa nghịch của lớp bạn bè lớn tuổi, tôi hơi mắc cỡ nhưng không biết làm thế nào, nghĩ rằng có má đi cùng tôi đỡ lo nhiều chuyện, người sẽ lo lắng cho tôi, lỡ có đau ốm hay chuyện ǵ xẩy ra bất thần. Và Huế không phải bằng tưởng tượng, mà Huế thật sự với ḍng sông Hương thơm mát, với cảnh đẹp thiên nhiên đă ở trước mắt tôi. Có ra đến đây nh́n cảnh, nh́n người mới thấy Huế gợi cảm có sức thu hút, quyến rũ du khách. Nh́n cầu Tràng Tiền bắt ngang sông Hương, nh́n những đoàn học sinh đồng phục trắng, từng bước nhẹ nhàng thanh thoát như chim, nh́n phong cảnh Huế, không phải “ai” ra xứ Huế nữa, mà chính tôi, tôi đang sống, đang có mặt trên thành phố nên thơ này. Người Huế hiếu khách và rất t́nh cảm. Trong suốt thời gian ở Huế, ngày nào tôi và má tôi cũng được hướng dẫn đi thăm thành phố, di tích và thắng cảnh. Chưa được đi thăm lăng tẩm nghe nói đẹp lắm, nhưng chúng tôi được đưa đi đèo Hải Vân. Rất tiếc hôm đó v́ đi nhiều nơi, vừa đến chân đèo th́ trời sụp tối phải trở về cho kịp giờ tŕnh diễn. Bù lại chúng tôi được đi đ̣ trên sông Hương một buổi tối. Huế có những quán hàng rong đặc biệt, không những hàng quà trên bờ, mà cả dưới nước. Đ̣ chúng tôi thả trôi theo ḍng nước, không xa cầu Trường Tiền lắm, bỗng nghe những tiếng rao dài từ trên những chiếc thuyền nhỏ không mui. Món ăn cũng đặc biệt: cơm hến. Người Nam ăn hủ tiếu, người Bắc ăn phở, người Trung ăn bún ḅ, món ăn “quốc hồn, quốc túy” của ba miền; ra Huế tôi biết thêm một điều, ngoài bún ḅ Huế có thêm cơm hến. Gồm đủ mùi vị cay, mặn, nồng, the the v́ co khế chua, nhưng dư vị sau cùng là “mặn mà t́nh quê”. Có một kỷ niệm làm tôi nhớ măi là hôm đầu tiên mới đến Huế, đang từ của sổ khách sạn nh́n ra ngoài chờ đợi ban tổ chức có hẹn th́ một nhóm mấy chị nữ sinh Đồng Khánh đến thăm. Sáu cô nữ sinh tha thướt trong áo dài màu trắng, nón bài thơ, cặp sách cầm tay; mặc dù chưa gặp nhau, lần nào nhưng chúng tôi vui vẻ chuyện tṛ như những người bạn quen từ lâu, chuyện trời mưa trời nắng, chuyện Sài g̣n, chuyện Huế, chuyện hát ḥ … vui thật là vui. H́nh ảnh áo dài trắng, nón lá, cặp sách đối với tôi chẳng có ǵ xa lạ v́ tôi cũng mang những thứ ấy ngày ngày hai buổi đến trường, nhưng hôm ấy tự nhiên tôi thấy nôn nao “chi lạ”, vừa bạn, vừa khách, vừa xa, vừa gần. Lần gặp gỡ đầu tiên này với mấy chị nữ sinh Đồng Khánh làm tôi nhớ măi. Cầm tay nhau sắp ra về, một cô bé có lẽ cũng trạc tuổi tôi, 15 tuổi, không hiểu sao rất mến tôi, hẹn sẽ viết thơ cho tôi. Trở về Sài g̣n, rất nhiều lần tôi nhận được thơ của người bạn mới, lần nào thơ viết cũng thật dài, hai ba tờ giấy đôi. Mến thương nhất là lần nào cũng vậy, ba tờ giấy được nhuộm thành màu tím rất đẹp, màu tím Huế, thật dễ thương và viết lên trên bằng loại chữ màu trắng nguyên cả bức thơ. Vừa vui mừng, vừa ngạc nhiên thích thú, tôi biên thơ hỏi thăm cách làm để cố gắng đáp lại ḷng mến thương của người bạn Huế. Mặc dù đă đựoc chỉ dẫn cẩn thận, tôi thí nghiệm nhiều lần nhưng lần nào cũng vụng về không làm sao có được màu trắng trong và màu tím trinh nguyên như bức thơ tôi nhận được. Không đáp được tâm t́nh người bạn mới, tôi đành tự an ủi rằng không phải là cô nữ sinh t́nh tứ sông Hương núi Ngự, không ai đủ nhẫn nại làm được. Không biết bây giờ “cô bé” ấy ở đâu, trong nước hay tỵ nạn xứ người: Hoàng Oanh vẫn nhớ chị măi, nhớ những bức thơ màu tím, mực trắng, nhớ măi kỷ niệm xưa của chị. Chỉ đến thăm Huế một lần và một lần thôi v́ sau đó phải bỏ nước ra đi, tưởng tượng nếu có dịp ra Huế thêm nhiều lần sẽ c̣n chồng chất bao nhiêu kỷ niệm khó quên khác. (http://khanhly.net) |